MƯA
Viết bởi NHO
Nắng dỗi hờn để lại mây lặng lẽ.
Côi cút nỗi lòng mây nhỏ lệ đài trang.
Từng hạt tí tách rơi đem nỗi buồn gởi vào đất.
Đất dịu dàng xoa dịu những nỗi đau.
Những giọt nước ấy mang bóng hình của tinh khiết.
Rất đỗi hiền hòa ôm lấy nụ chồi non.
Tháng qua tháng, ngày lại qua ngày.
Ngửa mặt nhìn trời đã là trụ cột chốn trần gian.
Theo tiếng gọi nơi biển sâu, mưa lao mình vào xanh thẳm.
Phơi dưới ráng chiều, lại hóa trắng đến tinh khôi.
Từng ụ muối cao là bao chất chồng của cơ cực.
Cũng chỉ là đem chút mặn cho thế nhân.
Dòng đời lại đẩy đưa, mưa trầm mình vào vô tận.
Uốn lượn ngược xuôi chỉ để thấm ướt mảnh đất cằn.
Lại chảy vào sông, lại rẽ vào đập lớn.
Cùng với sóng triều, khẽ hóa sáng đến muôn nơi.
Nắng nhạt, mưa rơi bao nỗi niềm.
Đời người từng trải quá mấy cơn.
Dẫu là kiến công hay chỉ là hạt nước nhỏ.
Cuối cùng vẫn chỉ mình ta tự do với đất trời.
Lưu ý: Vui lòng không tự ý sao chép, chỉnh sửa dưới bất kỳ hình thức nào.
Copyright Protected with www.ProtectMyWork.com and US copyright Office.